Lão nông Phạm Tấn Lực từng làm bảo vệ tại công trình đường cao tốc Đà Nẵng – Quảng Ngãi, dự án của nhà thầu Trung Quốc JTEG và chủ đầu tư VEC (tổng công ty phát triển cao tốc Việt Nam). Trong hơn 1 năm làm ở đây, ông tận mắt chứng kiến nhiều sai phạm. Dù đã gửi thử tố cáo với rất nhiều bằng chứng, hình ảnh, tài liệu đến chính quyền địa phương, từ bí thư tỉnh ủy đến công an huyện, nhưng không ai hồi âm. Ngược lại, đám nhà thầu Trung Quốc tìm cách hối lộ ông, rồi nhắn tin khủng bố, thậm chí nhiều lần cho người đánh ông nhập viện. Không nản lòng, ông vẫn ngày ngày cầm theo chiếc máy ảnh kĩ thuật số đến khu công trường, thu thập chứng cứ, gửi đến báo đài và các cơ quan Trung ương.

Mãi đến vừa qua, khi Bộ Công an vào cuộc, bắt phó tổng giám đốc VEC và nhiều bị can khác, chính quyền xã Bình Trung mới bắt đầu tỏ ra ghi nhận công sức của ông Lực và “đề nghị khen thưởng”.

Các bài báo viết về ông:
Lão nông canh gác dự án tỷ đô
“Lão khùng” và hành trình tố cáo sai phạm ở cao tốc 34.000 tỷ

Tuần này, bạn Công cùng vợ đại diện Quỹ từ thiện Viet Poker Charity đã ghé thăm và gửi tặng ông phần quà 10.000.000 VND để tri ân ông, một con người bất khuất đấu tranh cho lẽ phải, một “người lính” bảo vệ đất nước giữa thời bình.

Report của vợ chồng bạn Công về cuộc gặp với chú Lực:

“Tôi gọi điện thoại cho chú Lực vào một buổi chiều cuối tuần của tháng Sáu oi ả, trò chuyện đôi ba câu mới biết chú đang ở Đà Nẵng nên xin phép gặp chú luôn. Chú đọc địa chỉ với chất giọng quê Quảng Ngãi đặc sệt làm tôi trên đường đến cứ thắc mắc mãi, địa chỉ là một căn nhà mặt tiền ở trục đường chính trọng điểm của thành phố, nếu giả sử chú đang ở cùng nhà con cháu thì tính ra vẫn là khá giả. Thế nhưng khi đến nơi thì thắc mắc đó của tôi bị dập tắt và thay vào đó là sự xấu hổ. Đập vào mắt tôi là một chú đã lớn tuổi với thân hình nhỏ thó, gầy còm cõi và gân guốc, điểm sáng là đôi mắt tinh anh và nụ cười khá tươi. Khi bước chân lên nơi chú sinh hoạt hằng ngày, nơi đó chỉ đơn giản là hai chiếc sạp tre, chăn gối mùng màn cũng khá tạm bợ cùng balo đồ cũ kĩ, một chiếc bàn và vài ba cái ghế nhựa.

Sau đôi ba lời giới thiệu, chú thân thiết xưng “Chú Sáu” hiện tại đang được toà án thuê bảo vệ cho toà nhà này vì nơi này đang xảy ra tranh chấp, công việc hàng ngày cùng đồng nghiệp cũng khá đơn giản, canh gác chú ý không cho người lạ ra vào. Khi tôi hỏi về những việc chú đã làm trong quá khứ, ánh mắt chú rực sáng, đôi môi phấn khởi kể rành rọt từng chi tiết chú đã trải qua như câu chuyện mới diễn ra đây thôi. Xen lẫn vào đó cũng lúc đượm buồn, “Chú gởi hàng chục lá thư đi, hết cơ quan này đến cơ quan khác không mong gì hơn là các cấp lãnh đạo quan tâm chú ý đến vấn đề này. Vì nếu không thì dân mình sẽ khổ lắm con ơi. Chỉ cần mưa một trận thôi là đường sá nó lộ ra hết, mà tới lúc đó thì dân mình phải chịu hậu quả. Nhưng chú tin pháp luật của mình, chú tin là việc chú làm rồi cũng sẽ được pháp luật công nhận và chú ý tới”.

Nghe tới đây, trong lòng tôi thầm thán phục người đàn ông này, chú có một tâm hồn thật đẹp, thật vĩ đại. Chính bản thân những người trẻ như tôi, chắc gì đã có một chút suy nghĩ cho người khác, cho xã hội, và hành động mạnh mẽ không sợ gì như chú? Tôi hỏi chú trong cuộc sống hiện tại chú có điều gì khó khăn, có điều gì còn vướng mắc và cần sự giúp đỡ gì khác không? Chú lắng giọng bồi hồi, thực ra trong quá trình tích cóp chứng cứ để vạch trần sự gian dối trong thi công đường cao tốc Quảng Ngãi, chú có khi đã vét vài nghìn đồng cuối cùng trong túi để mua bì thư, khi có tin của người dân báo đoạn đường nào đó thi công ẩu, xe nhà hết xăng chú phải chạy sang nhà hàng xóm giả vờ mượn xe đi mua đồ rồi chạy lẹ ra hiện trường yêu cầu nhà thầu làm lại. Suốt quá trình đó, chú như người vô sản, tiền không có, công ăn việc làm không có, nhưng không hiểu sao chú lại có động lực mạnh mẽ đến vậy. Đến giờ, khi mọi chuyện đã đi qua được gần một năm, vợ chú phát hiện ra bệnh phải chữa bằng thuốc hằng ngày, chú phải tìm kiếm một công việc gì đó ổn định thì may mắn được giới thiệu làm ở đây. Lương mỗi tháng 5 triệu nhưng ăn uống phải tự túc, mỗi tháng đều không có ngày nghỉ, chi tiêu tiết kiệm dè sẻn để gởi tiền về cho vợ chú mua thuốc thang hằng ngày. Nghe đến đây trong lòng tôi có chút xót xa. Những người giàu chưa chắc đã không tốt, nhưng chưa chắc những người tốt thì đã giàu. Chú Sáu là một người có tấm lòng đẹp và một tâm hồn cao cả, sự kính trọng của những người trẻ tuổi như tôi dành cho chú có kèm cả sự thán phục, bởi việc chú đã làm không phải ai cũng sẽ làm được.”

Hãy Để Lại Bình Luận Của Bạn
Chia sẻ
Bài trướcReview Corona Poker Room hợp pháp tại Phú Quốc
Bài tiếp theoMua / Bán Cổ Phần Đánh Tour
HLV Jul Trần đóng góp những bài viết chiến thuật nâng cao cho các bạn từ góc nhìn của một người chơi chuyên nghiệp, từng nhiều lần vô địch các giải poker trong nước và quốc tế.